uh, cái này là thế giới riêng của mẹ...lâu rồi chẳng viết nổi cái gì, thấy mình khô khan, nhàn nhạt giữa cuộc đời. May mà có hai thiên thần nhỏ để mẹ bận bịu, để mẹ yêu thương không lý do, để cười, để khóc, để lắng nghe từng nhịp thở bình yên khi đêm về.
Cuộc sống cứ trôi đi, thích nhất một câu mà cậu Bình trích dẫn: "dù là bất kỳ ai cũng đừng để họ làm hỏng cuộc đời mình"...đúng thế nhỉ...gia tài của mẹ chỉ có 2 thiên thần nhỏ thôi, vì thế mẹ sẵn sàng bảo vệ và chăm sóc cho các con tốt nhất có thể...sẵn sàng chiến đấu với những ai định phá hỏng tương lai của con mình...hihi
Vì một ngày u ám se lạnh cuối xuân...tự nhiên tự kỷ nên muốn viết ra thật nhiều...cơ mà chữ nó chạy hết rồi nên không viết được nữa...về thôi :)
